Trị bệnh viêm amidan bằng thuốc thanh hầu bổ phế
5 (100%) 1 vote

Các bà mẹ bỉm sữa ai chưa từng trải qua thời kỳ con nhỏ, ốm đau. Đứa con yêu mỗi lần ốm là cả nhà từ bố mẹ đến ông bà đều lo lắng không yên. Đúng là bé khoẻ ăn ngoan thì cả nhà vui vẻ, bé ốm thì cả nhà lo lắng rồi người lớn cứ gằn hắt nhau. Rất nhiều cặp vợ chồng mâu thuẫn với nhau bắt nguồn từ việc con ốm. Thực ra hôm nay tôi muốn chia sẻ một chút trải nghiệm của tôi về việc chữa bệnh viêm Amidan, bệnh mà hầu hết các bé đều mắc, tôi chẳng có mong ước gì hơn là giúp các bà mẹ bỉm sữa có trải qua thời kỳ con nhỏ một cách trôi chảy và thuận lợi nhất.

pha-thai-tphcm-1

Nỗi vất vả khi con thường xuyên bị viêm Amidan:

Cũng như các mẹ, tôi cũng trải qua thời kỳ con nhỏ thật sự khủng hoảng, bé nhà tôi sinh non do vậy sức đề kháng kém, ngay từ khi mới được 2,5 tháng tuổi bé đã phải nhập viện do viêm Amidan cấp sốt cao không hạ được, nhìn con còn bé mà mỗi ngày phải tiêm hai mũi kháng sinh, ven bị vỡ tùm lum, nhiều hôm y tá chọc mấy lần không lấy được ven, lúc đó thực sự con khóc mẹ khóc.

Sau đợt nằm viện đó, tôi đã chuẩn bị cho mình tâm lý bé sẽ thường xuyên bị ốm, nhưng cũng không tránh được những khủng hoảng mỗi khi thấy con hâm hấp sốt hoặc húng hắng ho. Khoảng thời gian đó, mẹ con tôi là bệnh nhân thường xuyên tại khoa nhi bệnh viện Bạch Mai, đến nỗi các bác sỹ và y tá nhớ mặt nhớ tên, ít thì tháng một lần, có tháng vừa khỏi được chục ngày lại bị lại.

Cứ thấy con ho một tiếng là tôi đã giật mình thon thót. Bé thường xuyên bị viêm họng, viêm A, chỉ cần thay đổi thời tiết một chút hay ra mồ hôi nhiều không kịp lau bé bị lạnh là lại bị, cả nhà không dám cho bé đi ra ngoài mà suốt ngày ở trong nhà, ngủ cũng phải có người ngồi cạnh để lau mồ hôi, giữ gìn như vậy nhưng bé vẫn bị thường xuyên.

Do uống nhiều thuốc kháng sinh quá đâm ra bé còi cọc so với các bé cùng tuổi, bé lúc nào trông cũng buồn bã lười vận động và rất quấy, giấc ngủ của bé không sâu nên bé thường mệt mỏi.

Còn một việc nữa mà tôi rất lo lắng đó là bé bị nhờn thuốc kháng sinh, lần ốm sau đều phải dùng kháng sinh nặng hơn và mới hơn lần ốm trước thì mới có hiệu quả, có một số lần bác sỹ kê thuốc uống nhưng thuốc không có hiệu quả, bệnh không bớt đi mà biến chứng nặng hơn chạy xuống phổi nên bắt buộc phải tiêm.

Bé sợ uống thuốc và tiêm đến nỗi cứ nhìn thấy lọ thuốc hoặc bóng bác sỹ y tá là đã khóc đến tím tái cả người. Người làm mẹ như tôi thực sự cảm thấy rất lo lắng cho thể chất cũng như tâm lý của bé con.

Bước ngoặt trong công cuộc chữa bệnh viêm Amidan của con tôi:

Nói sơ qua công việc của tôi, lúc đó tôi làm việc tại ban dự án chiến lược của một công ty nước ngoài khá lớn, công việc của tôi đòi hỏi sự tập trung rất cao và cường độ làm việc lớn. Áp lực công việc cộng với áp lực con ốm thực sự làm nhiều lúc tôi có cảm giác không thể chịu nổi.

Việc con ốm thường xuyên làm cho tôi không tập trung đáp ứng được công việc một cách tốt nhất lại thường xuyên xin nghỉ, tôi cũng tự dự báo cho mình một kết quả là sớm muộn gì cũng bị cho nghỉ, chuẩn bị sẵn sàng như thế rồi nhưng khi giám đốc dự án gọi vào nói chuyện tôi rất buồn, tôi yêu công việc này, nó không chỉ mang lại cho tôi mức lương cực kỳ hấp dẫn mà còn là cơ hội để tôi thể hiện được hết khả năng cũng như tố chất của bản thân, là mục tiêu để tôi thể hiện khát vọng chinh phục cũng như thử thách khả năng của tôi.

Mất đi công việc này thực sự là một cú sốc mà tôi nghĩ sẽ rất khó khăn để vượt qua. Giám đốc của tôi mà một người phụ nữ rất giỏi và rất hấp dẫn, tôi không dùng từ xinh đẹp ở đây mà chị hấp dẫn đối phương bằng sự tinh tế, thông minh, can đảm và mưu trí. Khi gặp tôi, chị không ngại nói rõ tôi không đáp ứng được công việc mặc dù chị đã rất kỳ vọng và khả năng của tôi và việc phải cho tôi nghỉ việc chị đã rất suy nghĩ.

Sau đó chị rủ tôi đi uống trà, chị hỏi tại sao tôi không tập trung trong công việc và thường xuyên trong trạng thái lo lắng, thất thần và cũng thường xuyên không đảm bảo tiến độ công việc của mình như vậy. Tôi đã tâm sự rất thật chuyện con cái thường xuyên ốm đau.

Chị nghe xong trầm ngâm rồi tâm sự với tôi, chị cũng đang là mẹ của một bé hơn một tuổi, tôi thực sự ngạc nhiên vì không thấy chị có vẻ gì là một bà mẹ bỉm sữa cả, chị rất tập trung, chu toàn trong công việc, cường độ làm việc cao đến mức áp lực đối với nhân viên, chị nhìn tôi cười nói chắc là tôi nghĩ chị có nhiều người giúp chăm bé nên rảng rang, nhưng kỳ thực chị nói, các bà mẹ ở nước chị vẫn tự tay mình chăm sóc con cảm nhận con khôn lớn từng ngày chứ không nhờ người khác.

Chị cũng lớn tuổi mới sinh bé nên khi sinh ra bé cũng hơi yếu so với đứa trẻ khác, nhưng giờ bé nhà chị rất tự lập, ăn ngoan, tự mình ngủ rất ngoan và sâu giấc, rất ít khi ốm vặt. Khi nghe tôi kể về việc chăm sóc con của tôi, chị cười và nói thực sự thấy tôi quá vất vả. Chị chỉ ra cho tôi một số vấn đề không hợp lý trong việc chăm con của tôi:

Thứ nhất là giữ gìn bé quá cẩn thận không cho bé có cơ hội tiếp xúc với môi trường vì vậy bé sẽ yếu ớt.

Thứ hai: quá lạm dụng kháng sinh, chị nói ngay cả các nước tiên tiến các bà mẹ rất thận trọng khi cho con dùng kháng sinh, họ thường có xu hướng cố gắng dùng các phương pháp khác ngoài dùng kháng sinh, trong khi đó ở Việt Nam kháng sinh được sử dụng rất bừa bãi.

Thứ ba: tôi đã coi thường một hướng chữa bệnh mà bây giờ cả phương Tây cũng đang rất quan tâm đó là Đông y.

Trước đây khi phát minh ra kháng sinh, mức độ hiểu quả nhanh và mạnh của nó đã là vầng hào quang che lấp hết những thành tựu của Đông y làm cho Đông y bị mờ nhạt và xem thường. Đến thế hệ của những người hiện đại rất ít người còn quan tâm đến Đông y.

Nhưng có một điều là sau một thời gian coi trọng kháng sinh thì giờ đây người ta bắt buộc phải suy ngẫm và quan tâm đến những tác dụng phụ của nó, những tác dụng phụ rất nguy hiểm chứ không hề đơn giản. Từ đó rất nhiều người suy ngẫm về những thành tựu của Đông y trước kia đã giúp ông cha ta chữa bệnh.

Buổi nói chuyện với sếp của tôi đã giúp cho tôi giác ngộ được một vấn đề rất đơn giản mà tôi không nhận ra. Biết bắt đầu tư bây giờ là không còn sớm nhưng muộn còn hơn không, tôi quyết định lên kế hoạch tăng sức khoẻ cho bé. Tôi cho bé tiếp xúc từng bước với môi trường sống, ăn thức ăn đa dạng, cho bé vận động nhiều hơn, khuyến khích bé làm những việc mà bé thích. Kiên trì từng bước rất vất vả nhưng dần dần tôi đã nhận ra bé ngày càng nhanh nhẹn hơn.